This page looks plain and unstyled because you're using a non-standard compliant browser. To see it in its best form, please upgrade to a browser that supports web standards. It's free and painless.

//THÀ CÓ 1 KẺ THÙ CAN ĐẢM CÒN HƠN CÓ 1 THẰNG BẠN THẤP HÈN//

Thương tâm nhân

| Trang chính | Albums | Admin | Mobile | Sau» 

Những bức ảnh làm thay đổi thế giới

thuongtamnhan | 06 February, 2010 18:35

1. Uganda – 1980: bức ảnh về nạn đói ở Châu Phi, Uganda năm 1980, miêu tả đôi bàn tay teo tóp vì đói của một đứa bé đang hấp hối trong lòng bàn tay của một nhân viên cứu trợ Liên Hiệp Quốc. Sự giúp đỡ tuy muộn màng nhưng đã nhen nhóm trong ta sự hy vọng về một thế giới tốt đẹp hơn trong tương lai


2. Kền kền chờ đợi – 1993: Bức ảnh đoạt giải Pulitzer 1994 này được chụp khi xảy ra nạn đói khủng khiếp ở Xuđăng, mô tả một em bé đang đói lả nhưng vẫn cố bò về phía trại phân phát lương thực của Liên Hợp Quốc, cách đó khoảng 1m. Con chim kền kền đang chờ đứa trẻ bị chết để nó có thể ăn thịt. Bức ảnh đã làm cho cả thế giới bàng hoàng. Không ai biết điều gì xảy ra với em bé, kể cả nhà nhiếp ảnh Kevin Carter, người đã rời ngay khỏi hiện trường sau khi chụp. Ba tháng sau, Kevin tự sát.

3. Hành hình nô lệ – 1930: Tấm ảnh được chụp bởi Lawrence Beitler miêu tả cảnh 2 nô lệ da đen bị hành hình trước 10,000 người da trắng vì tội cưỡng hiếp 1 phụ nữ da trắng và giết chết bạn trai cô ta. Mặc dù tấm ảnh được thể hiện như việc hành hình kẻ có tội, nhưng cách tra tấn dã man và sự hả hê của đám đông bên dưới cũng để lại một sự ghê rợn cho người xem.
4. Nagasaki – 1945: Đám mây hình nấm trên bầu trời Nakasaki vào ngày 9 tháng 8 năm 1945 này đã giết chết hơn 80 ngàn người và đã trở thành nỗi ám ảnh đe dọa cho hòa bình nhân loại.
5. Bữa trưa trên đỉnh New York – 1932: Bức ảnh này của Charle Ebbets chụp 11 người công nhân đang ăn trưa trên một thanh đà, tại tầng 69, công trường xây dựng tòa nhà GE ở trung tâm Rockefeller diễn tả số phận cheo leo của những người công nhân nhập cư trong thời kỳ bùng phát của chủ nghĩa tư bản.
6. Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu – 1963: Một trong những sự kiện chấn động thế giới: hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu để phản đối chính sách đàn áp Đạo Phật của chính quyền Ngô Đình Diệm trong cuộc biểu tình ngày 11 tháng 6 năm 1963 tại góc đường Phan Đình Phùng và Lê Văn Duyệt (nay là CMT8 – Nguyễn Đình Chiểu). Ngay lập tức, nó đã gây một ảnh hưởng rất lớn đến chính trị và truyền thông. Bức ảnh do Malcolm Browne chụp.
7. Bức ảnh chụp người đàn ông đang rơi từ Trung tâm Thương mại Thế giới tại New York, Mỹ sau khi tòa nhà này bị 2 máy bay đâm vào trong sự kiện “11 tháng 9″ này đã gây một cảm xúc rất mạnh đến người dân Mỹ. Nhiều người cho đó là sự xúc phạm đến người đã chết. Nhưng Richard Drew, tác giả bức ảnh thì biện hộ rằng, bức ảnh đã diễn tả một quyết định giữa sống và chết của con người khi bị dồn vào đường cùng.
8. Trại tập trung Buchenwald- 1945: Trại tập trung Buchenwald của Đức Quốc xã sau khi được giải phóng năm 1945. Hơn 43 ngàn người Do Thái đã bị hành hình tại đây. Trong ảnh là những người dân Đức bị buộc phải đi xuyên qua Buchenwald để tận mắt chứng kiến những gì mà quốc gia của họ đã gây ra cho thế giới.
9. Anne Frank – 1941: Chân dung của cô gái 14 tuổi Anne Frank, một trong 6 triệu người Do Thái đã bị Đức Quốc xã hành hình trong sự kiện Holocaust. Cả gia đình, bao gồm cô vài chị gái đã bị giết chỉ 1 tháng trước khi trại tập trung nơi cô bị giam được giải phóng. Cuốn nhật ký cùng bức chân dung một cô bé 14 tuổi, với đôi mắt to đang nhìn xa xăm về một tương lai mà ai cũng biết là không bao giờ đến được với cô, đã làm xúc động cả thế giới.
10-Từ năm 1939 đến năm 1945 tội ác của phát xit Đức:
11- Lò sát sinh ở Dachau: tội ác của phát xit Đức: họ dồn các nạn nhân Do Thái vào một phòng kín nhỏ,rồi dùng hơi ngạt giết chết hàng loạt.

12- Tháng 7-1937 Vụ thảm sát Nam Kinh quân Nhật chiếm đóng thành phố mà không gặp khó khăn nào. Cảm thấy bị sỉ nhục vì không chiếm được Trung Quốc trong vòng 3 tháng như đã hứa với Nhật hoàng, quân đội Nhật tiến hành chiến dịch giết người, hãm hiếp và cướp phá để trả thù cho tới tháng 3/1938

13- Bãi tha ma sau trận chiến tại Pennsylvania – 1863: Những xác người nằm trơ trọi giữa đồng không mông quạnh dưới bầu trời xám xịt… một cảm giác rợn người khi bạn đứng trước một bãi tha ma sau cuộc chiến. Chụp trong cuộc Nội chiến Mỹ


14. Omayra Sánchez – 1985: Đôi mắt đã ám ảnh người xem này là của cô gái 13 tuổi Omaya Sánchez trong thảm họa núi lửa Nevado del Ruiz ở Colombia ngày 13 tháng 11 năm 1985, đã giết chết 25 ngàn người. Trong ảnh, Omaya đã kiệt sức vì bị mắc kẹt gần 3 ngày đêm trước sự bất lực của lực lượng cứu hộ. Cuối cùng, mọi người đã ở bên cạnh em và cùng cầu nguyện đến khi em không còn cầm cự được sau 60 giờ. Bứa ảnh được chụp bởi Frank Fournier.

15–Hãy cứu tôi : 12-29/04/1945: Tác phẩm chụp một thương binh bị bỏ lại trên chiến trường Okinawa, xen lẫn giữa những tiếng rên xiết vì đau đớn là những lời nguyện cầu mong được sống: Hãy cứu tôi !! !! !!

16- Căn cứ thủy Puerto Kabello:  4 tháng 6 năm 1962,-một tên lính bắn tỉa một thanh niên  thường dân  ngục ngã trên tay cha đạo
17- Bình Định. Tháng 9 năm 1965.Người mẹ và bọn trẻ vượt sông, thoát khỏi lửa đạn. Tác giả Kyoichi Savada

18- Bức ảnh về nạn đói ở Châu Phi: năm 1967 – 1969 Bianfra, một quốc gia nằm ở phía nam Nigeria, hơn một triệu người chết vì chiến tranh, nạn đói và dịch bệnh. Những đứa trẻ trong một trại tập trung, đang đứng trước lằn ranh giữa sự sống và cái chết. Bức ảnh của Don McCullin này đã đánh động thế giới phải can thiệp để cứu lấy số phận của những người dân Bianfra.

19- 18 tháng 12 năm 1982. Lebanon. Vụ thảm sát người Palestin cuối cùng. Tác giả Robin Moire.

20- Những năm 80 tội ác của bọn diệt chủng polpot
21- Đông Thổ Nhỹ Kỳ: Kezban Ozer tìm thấy thi thể 5 đứa con sau trận động đất. Tác giả Mustafa Bozdemir

22- 1984 – Pablo Bartholomew Bhopal, Ấn Độ, Tháng 12 năm 1984. Rò rỉ khí ga độc hại là nguyên nhân dẫn đến cái chết của đứa bé. Bức tranh thể hiện mặt trái của công nghiệp hóa.

23-Thảm kịch tại Oklahoma 1995 Người lính cứu hỏa này đã rút đôi găng tay thô ráp ra khỏi tay mình để đón lấy một đứa trẻ sơ sinh vẫn chưa biết sống chết thế nào bằng đôi tay mềm mại nhất, đôi mắt anh ta trìu mến nhìn đứa trẻ như muốn nói: “Sẽ không sao đâu, đã có chú đây!”. Hình ảnh này của Chris Porter tường thuật lại hậu quả sau đợt tấn công khủng bố bằng bom vào một tòa nhà chính phủ tại Oklahoma năm 1995 làm 168 người chết và hơn 800 người bị thương. Cho đến sự kiện 11/9 thì đây là vụ khủng bố gây hậu quả nghiêm trọng nhất tại Mỹ

24- 31 tháng 3 năm 2003. Irac. Người đàn ông cố gắng che chở cho đứa con trong nhà tù dành cho các tù binh quân sự. Tác giả Jan Mark Buzu

25- Năm 2004 thảm hoạ sóng thần tại ấn độ dương


26- Năm 2008 Động đất tại tỉnh tứ xuyên trung quốc

27- Cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn, 1989. Anh sinh viên đứng chắn trước mũi xe tăng được phái tới để đàn áp biểu tình.

Kết cục bi hài của những mối tình bọ xít

thuongtamnhan | 25 January, 2010 10:33

những khoảnh khắc con người ta biến mình thành tội phạm một cách tự nhiên và đơn giản đến không ngờ. Cả đời có ngủ mơ giữa ban ngày, Đỗ Thế Anh cũng không thể nghĩ bỗng một ngày mình bị các chú Công an gọi hỏi, bắt giữ và được ăn ngày 3 bữa có người… phục vụ.

Cuộc sống đằng sau những tấm song sắt nhà tạm giữ và sau này là trong trại giam, Thế Anh mới thấm được hết những ngu ngốc, những cay đắng mà chỉ vì thiếu hiểu biết pháp luật, anh ta  đã vô tình phạm tội mà không hề hay biết. "Yêu" một đứa con gái mới học lớp 7, cho dù thể xác nó có cao lớn kềnh càng, nhưng tâm hồn nó vẫn là một đứa trẻ, và điều quan trọng là nó chưa đến tuổi thành niên, chưa được pháp luật cho phép "yêu". Và vì thế, "yêu" nó là phạm tội. Viết bài này, tôi lại nhớ tới câu đồng dao hồi thơ bé "mối tình bọ xít, chổng… vào nhau" mà bọn trẻ con hay hát mỗi khi phát hiện trong lớp có một đôi nào đó có tình ý với nhau.

1.Thân hình nhỏ bé, Đỗ Thế Anh ngồi trước chúng tôi trong một căn phòng nhỏ tại trụ sở Công an quận Ba Đình. Nó liên tục ngước cặp mắt đỏ hoe, đục ngầu vì mất ngủ ra phía khoảng sân - không gian thoáng đãng duy nhất - nơi có hòn non bộ, như tiếc nuối sự tự do mà chỉ mới hôm qua thôi nó còn được hưởng

 "Em không biết cô bé ấy học lớp 7 à?" - tôi hỏi Đỗ Thế Anh. Cậu trai vừa tròn 21 tuổi ngượng ngùng, vặn vẹo các ngón tay đen đúa, đôi mắt nằng nặng như sắp sửa rơi ra 2 giọt nước, đáp lời: "Có ạ". "Biết nó còn trẻ con sao lại yêu?". "Vì M xinh và dễ thương lắm ạ". "Em quen cô bé ấy trong trường hợp nào?". "Bọn em quen nhau qua mạng…". "Thế bao giờ thì yêu?". "Dạ. Mấy hôm sau em ngỏ lời yêu M và cô bé ấy cũng đồng ý".

Ra thế, cuộc tình của một cậu trai sống ở một vùng ven Hà Nội với cô bé lớp 7 tại một ngôi trường giữa Thủ đô diễn ra thật chóng vánh. Chắc chắn rằng, cô bé ấy chưa định nghĩa được thế nào là tình yêu, nhưng sẵn sàng nhận lời "như đúng rồi" với một người con trai chỉ tình cờ quen qua mạng. Lần đầu tiên hò hẹn, Thế Anh thấy M cắp cặp xách theo thì biết là cô bé còn đi học nhưng vì thấy “dễ thương” nên vẫn “yêu”. Liệu rằng, với giới teen bây giờ, một ngày trôi qua có biết bao cuộc tình được thiết lập chóng vánh kiểu như thế nhỉ?

Thời buổi hiện đại, phương tiện liên lạc thì nhiều, học sinh lớp 7, lớp 8 bây giờ đã được bố mẹ sắm cho điện thoại di động, rồi Internet. Mà giống đời, nói trực tiếp bằng mồm mới khó, chứ cứ qua chat, qua tin nhắn, thì một ngày bét cũng phải tỏ tình được với… chục em. "Tình yêu" của Thế Anh và cô bé M cũng bắt đầu từ những dòng chat như thế. Khi ấy, “hoàng tử đa tình” - nickname của Thế Anh cũng chỉ buông lời hú họa, thế mà không ngờ anh ta lại được M đồng ý ngay tắp lự. "Tình yêu" đến quá nhanh và bất ngờ như muôn vàn các mối tình teen khác, hai đứa cũng "yêu" nhau say đắm, chốn hẹn hò của một đứa vừa biết làm người lớn và một đứa đích thị vẫn còn trẻ con là bờ hồ Ngọc Khánh.

Ngày nào Thế Anh cũng đợi M ở cổng trường, trao cho nhau vài lời nói yêu thương là chúng lại phải vội vã chia tay vì Thế Anh còn phải đạp xe về tận Thanh Trì, nơi cậu ta đang sống cùng bà nội. Bố mất, mẹ đi lấy chồng, chị gái cũng đi lấy chồng, Thế Anh từ bé chỉ biết có người bà già yếu là chỗ dựa. Lớn lên, anh ta học trung cấp và được một phòng khám đông y nhận vào làm việc. Thỉnh thoảng, hai đứa hẹn hò ra bờ hồ Ngọc Khánh tâm sự. Nhưng không ngờ, "tình yêu" với M chưa được bao lâu thì bị gia đình cô bé phát hiện, vì gia đình M thấy con gái học hành chểnh mảng nên mới theo dõi và họ quyết tâm phải tố cáo cái thằng dám đưa con bé M ra bờ hồ tâm sự tới Công an, cho nó đi tù cho trắng mắt ra.

Và cuối cùng thì Thế Anh đã trắng mắt ra thật. Bị gia đình M tố cáo về những hành vi dâm ô với trẻ em, cậu ta  đã bị Công an quận Ba Đình tạm giữ. Cái thằng Thế Anh khi bị bắt rồi mà vẫn không thể tin vào tai mình, vào mắt mình, vì cái lý của cậu ta là "em chỉ yêu M thôi thì sao lại có tội". Sự thực thì cậu ta cũng chưa "làm gì" M, theo lời cô bé khai (có người giám hộ) cũng như lời khai của Thế Anh trước cơ quan Công an thì hai đứa mới chỉ ôm ấp nhau, nhưng Thế Anh thì đã hơi đi… quá xa khi chạm tay vào một số vùng nhạy cảm của cô bé.

Trò chuyện với chúng tôi, cậu ta tỏ vẻ ân hận và thấy sốc khi được các điều tra viên giải thích, với tội của mình, Thế Anh  sẽ bị kết án có khi lên đến vài năm tù. Ấy thế mà, không tỏ ra cay cú hay ghét bỏ gì M cũng như gia đình cô bé, Thế Anh vẫn nhờ chúng tôi nhắn với cô bé M: "Em còn trẻ, chịu khó học hành, đừng chơi bời lêu lổng... Ở trong tù, anh vẫn sẽ chúc em hạnh phúc". Vừa thương vừa thấy buồn cười cho "mối tình bọ xít, chổng đít vào nhau" của chúng

copyright ANTG

bài diễn văn hay nhất..ko phải về người mà là chó

thuongtamnhan | 24 January, 2010 17:38

Thưa quý ngài hội thẩm,

Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể một ngày nào đó hóa ra kẻ thù chống lại chúng ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình yêu thương hết mực rồi cũng có thể sẽ là một lũ vô ơn.

Những người gần gũi, thân thiết nhất mà người ta gửi gắm hạnh phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành. Tiền bạc mà con người có được rồi sẽ mất đi, thậm chí còn luôn mất đi đúng vào lúc ta cần nó nhất.

Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan trong phút chốc bởi một hành động dại dột. Những kẻ phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt, có thể sẽ là những kẻ ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận. Duy có một người bạn không vụ lợi mà con người có thể có trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ bỏ rơi ta, không bao giờ vô ơn hay tráo trở, đó là chú chó của ta.

Nó luôn ở bên cạnh ta trong những lúc phú quý cũng như bần hàn, khi khỏe mạnh cũng như lúc đau ốm. Nó ngủ yên trên nền đất lạnh dù gió đông giá rét hay bão tuyết vùi lấp, miễn sao được cận kề bên chủ. Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn cho nó.

Nó liếm vết thương của ta và những vết trầy xước mà ta phải hứng chịu khi va chạm với cuộc đời bạo tàn này. Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là một ông hoàng, dù ta có là một gã ăn mày. Dù khi ta đã tán gia bại sản, thân tàn danh liệt thì vẫn còn chú chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận hắt ta ngoài rìa xã hội, không bạn bè, không nơi ở thì chú chó trunng thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, cho nó được bảo vệ ta trước nguy hiểm, giúp ta chống lại kẻ thù...Và khi trò đời hạ màn, thần chết đến rước phần hồn ta đi, để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, thì khi ấy, lúc tất cả thân bằng gia quyến đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ, vẫn còn bên nấm mồ của ta - chú chó cao thượng nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở to cảnh giác, trung thành và trung thực ngay cả khi ta đã đi vào cõi hư vô!

ps;nếu có thể nên làm bạn với chó chư không nên với người

1 2 3 ... 59 60 61  Sau»
Valid XHTML 1.0 Strict and CSS.
Powered by vnWeblogs.